Đã từ lâu, người dân Cần Thơ đã quen với việc khi nhức đầu, sổ mũi, ho, cảm sơ sơ…. là đến ngay một nhà thuốc gần nhất, ở đó các anh chị đứng quầy sẽ rất vui lòng bốc cho một hoặc vài liều kết hợp vài thứ thuốc và vài lời chỉ dẫn về cách dùng thuốc, ăn uống kiêng khem…. là bệnh sẽ khỏi ngay, rất tiện lợi, rẻ tiền lại chẳng mất công chờ đợi, bắt số… rất rầy rà khi đến bác sĩ công hay tư.

Nhà thuốc của tôi nằm ngay trung tâm thành phố Cần Thơ, cũng như mọi nhà thuốc khác, chồng tôi cũng mua thuốc ở các công ty có tiếng, chủ yếu là thuốc nội (hàng Việt nam chất lượng cao mà lị) vì xung quanh nhà thuốc của tôi đa số là dân lao động, một liều thuốc nội vừa rẻ tiền, vừa hiệu quả là điều ai cũng mong muốn. Vì vậy, việc dùng thuốc nào, của công ty nào…. đều chủ yếu là do chồng tôi quyết định.

 

Dạo gần đây, ở cơ quan tôi, mọi người đang bàn tán sôi nổi về một chương trình Hapacol của Dược Hậu giang, tôi cũng tò mò không kém. HAPACOL? Té ra là tên của một dòng sản phẩm hạ sốt giảm đau đủ loại, nào là thuốc viên, thuốc gói, viên nhộng nhiều màu sắc, sirô, sủi bọt với nhiều liều lượng khác nhau, đóng gói các dạng khác nhau như ép vỉ, đóng chai, ép gói….. dùng cho mọi lứa tuổi. Họ truyền miệng cho nhau “Hapacol giảm đau, hạ sốt nhanh, lại dễ sử dụng và đẹp như thuốc ngoại”. Đi đâu ở ngoài đường cũng gặp những chiếc áo đỏ Hapacol, sinh đông làm lòng tôi dâng lên một niềm tự hào, Cần thơ mình cũng đâu có thua ai, cũng có một công ty Dược làm rạng danh lòng người thành phố. Chẳng hiểu sao ý nghĩ đó làm tôi quyết định kiểm chứng lại bằng thực tế. Vừa về tới nhà, tôi hỏi chồng tôi: Hapacol của Dược Hậu Giang đâu? Cho em xem thử, nghe nói xịn lắm phải không? Chồng tôi nói: Hả, Hapacol hả? Thuốc của Dược Hậu Giang ở đây người ta ít sài lắm!. Sao vậy? Còn sao nữa, khó bán thì không mua chứ sao! Câu nói ấy như một gáo nước lạnh dội lên đầu tôi. Sao người Cần thơ lại không dùng hàng Cần thơ, sao mình lại không thử một lần để khảng định khả năng đất quê hương mình. Tôi nín thinh, đi nấu cơm đã rồi hỏi cặn kẽ sau. Sau khi cơm nước xong, tôi mon men ra ngồi ở quầy bán thuốc. Chao ơi, rất nhiều thứ thuốc của rất nhiều công ty, nội có, ngoại có, mà lướt mắt kiếm hết trên tất cả các kệ, đúng là chẳng có thuốc nào của Dược Hậu Giang. Tôi bắt đầu thủ thỉ ý nghĩ về niềm tự hào quê hương cho chồng tôi lúc quầy vắng khách. Tranh cãi một lúc, chồng tôi nhượng bộ (vì muốn làm vui lòng vợ – tôi nghĩ thế), "ngày mai anh sẽ đặt thử một xuất Hapacol, hình như đang đợt khuyến mãi".

 

Ngay chiều hôm sau, khi đi làm về, tôi hỏi ngay: "Có Hapacol chưa?” Rồi!. Đâu?. Chồng tôi chỉ tay lên góc kẹt khuất sau một kệ bày thuốc tít trên cao rồi nói: Đo o ó !! Tôi nói ngay: tuốt trên đó ai mà thấy? Rồi mỗi khi bốc liều cho khách, để tít cao trên đó, làm sao mà lấy?, "chỉ lấy chưng thử thôi, nếu ai hỏi thì đưa”, biết có bán được không?, chồng tôi đáp. Tôi lại nín thinh.

 

Cơm nước xong, tôi lại lân la bên quầy thuốc. "Anh ơi, mình kiếm chỗ nào dễ nhìn thấy chưng thử Hapacol đi, khách có thấy thì họ mới hỏi mua chứ, chưng ở chỗ đó thì cũng như không". "Ừ thì mai chưng chỗ khác! Sao bây giờ lại quan tâm đến thuốc thang thế", anh ấy bảo.

Hôm vừa rồi, nhân ngày nghỉ, gia đình tôi đón ba mẹ tôi lên chơi. Mẹ bảo hổm rày mẹ đau lưng và nhức đầu thường xuyên. Có mua thuốc ở mấy nhà thuốc gần nhà uống nhưng vẫn không đỡ. Tôi nhanh nhẩu: “Anh ơi, lấy thử Hapacol Dược Hậu giang cho mẹ uống thử, nghe bảo giảm đau nhanh đấy”. Chồng tôi lặng thinh đi lấy thuốc cho mẹ tôi và quay lại với một vỉ Hapacol 650 trong tay kèm thêm lời dặn dò "mẹ uống sáng một viên, chiều một viên, hoặc uống lúc nào cảm thấy đau, nhưng phải cách khoảng 5 – 6 giờ đấy”. Tôi có cảm giác rằng chồng tôi đang liếc nhẹ tôi với ngụ ý: đã hài lòng chưa?

 

Chiều hôm sau, mẹ tôi gọi điện xuống cho hay: đã đỡ nhức lưng và nhức đầu lắm rồi, nếu có ai lên, nhớ gởi cho mẹ vài vỉ để dành sẵn trong nhà phòng khi…. Được thể, tôi hỏi luôn chồng tôi: "Sao nghe bảo nhiều loại Hapacol lắm kia mà, sao anh chỉ lấy có một loại? Anh cứ lấy thử coi, khách người ta đâu có biết, anh phải giới thiệu thì khách mới dùng chứ? Mình là người Cần thơ, ngay bên cạnh mình có một công ty Dược nổi tiếng khắp cả nước vậy mà không dùng thuốc của họ, lo đi lấy thuốc ở đâu xa xôi. Vậy mà lúc nào cũng nói muốn đóng góp sức mình cho sự phát triển của Cần thơ" ……. thế là….lại một bầu không khí căng thẳng bao trùm cả nhà thuốc  

      

Cứ như thế từng ngày, từng ngày trôi qua. Trên đường phố dập dìu màu đỏ Hapacol, từng góc phố bừng sáng lên với những pano quảng cáo Hapacol, ngay trong nhà tôi xen kẽ những giây phút lặng thinh và những cuộc tranh luận sôi nổi với đề tài Hapacol.

Hôm nay, trên kệ thuốc của nhà thuốc tôi, ngay mặt chính diện đã có rất nhiều loại Hapacol, nào là Hapacol dùng cho trẻ em (Hapacol infant, kids,…..) gói màu đỏ, màu xanh… dạng sủi bọt hay dạng siro vị ngọt, mùi thơm không đắng. Nào là Hapacol nhai, Hapacol Blue, Hapacol Extra, Hapacol Codein, Hapacol 650……từng gói thuốc, viên thuốc xinh xắn trong bao bì thật đẹp mắt, có thua kém gì thuốc ngoại đâu, gía lại vừa túi tiền của người lao động nữa chứ! chợ về, ngang qua nhà thuốc, tôi nghe thấy chồng tôi đang giới thiệu với một chị khách, trên tay đang cầm gói siro Hapacol và nói: "Chị dùng thử, bây giờ thứ này dùng hay hơn cả Effe nhập, hơn nữa lại ngọt, thơm rất dễ uống. Nếu trưa nay bé không hết sốt, chị trở ra tôi thường cho!"

 

 Mới vừa lúc nãy thôi, tôi nghe văng vẳng tiếng chị khách hồi sáng: "Chú lấy cho tôi thêm 3 liều như hồi sáng đi, thằng nhóc tôi uống liều thuốc gì chú cho hồi sáng, hình như Hapacol gì gì của Dược Hậu Giang thì phải, là hết sốt ngay, biết vậy ngay từ đầu tôi ra nhà thuốc chú, mất công đi lòng vòng hổm rầy vừa tốn tiền vừa không khỏi bệnh".

 

Lòng tôi lâng lâng một niềm vui nho nhỏ vì ngay tại thành phố Cần Thơ, người Cần Thơ đã bắt đầu cảm nhận và khẳng định một thương hiệu của Cần Thơ: HAPACOL – DƯỢC HẬU GIANG

Thuý Nga - Nhà thuốc Phương Anh