Trong những năm 1998, Việt Nam chưa có phong trào công bố tầm nhìn, sứ mạng và các giá trị cốt lõi của doanh nghiệp. Cho dù vậy, lãnh đạo, đoàn thể, cán bộ công nhân viên Dược Hậu Giang qua các thế hệ, trong hành xử, định hướng kinh doanh vẫn mang đậm nét nhân văn, mà đặc biệt trong lĩnh vực chăm sóc sức khỏe cộng đồng! Có thể điều này được hình thành vì món nợ ân tình mà người dân đã dành cho DHG từ cuộc kháng chiến chống Mỹ đến nay!

Lễ ra mắt Hội Bảo Trợ Bệnh Nhân Nghèo và Đội thầy thuốc tình nguyện

Và câu chuyện về đội Bác sĩ tình nguyện tỉnh Cần Thơ được bắt đầu. Từ ngày 27/02/2002, dưới sự chỉ đạo của Sở Y tế mà người đứng đầu là Bác sĩ Lê Thành Lập phối hợp cùng Tỉnh Đoàn Cần Thơ. Hành trình 17 năm, qua nhiều thế hệ, tuổi trẻ ngành Y với bao nhiêu ký ức vô cùng đẹp, rất đáng tự hào! Cho đến nay, chúng tôi – DHG là người đề xuất thành lập, tài trợ kinh phí, tổ chức thực hiện vẫn luôn xem các thành viên của đội như những viên gạch hồng, góp phần xây dựng vị thế vững chắc DHG trong lòng người tiêu dùng và xã hội.

Khám bệnh phát thuốc cho người dân

Tất cả các thành viên tham gia vào đội hoàn toàn tự nguyện, buổi đầu có khoảng 120 người vừa là Y bác sĩ, vừa có cả y tá, hộ lý, đội trưởng là bác sĩ Huỳnh Minh Phú – Nay là Phó Giám đốc Bệnh viện Đa khoa Thành phố Cần Thơ; đội phó là bác sĩ Cao Minh Chu – Nay là Phó Giám đốc Sở Y tế TP. Cần Thơ. Rất nhiều thành viên nay không còn sinh hoạt Đoàn, đang là những Đảng viên, những vị lãnh đạo của ngành, của bệnh viện, có uy tín cao. Có thể nói, hoạt động đội bác sĩ tình nguyện là những bài học thực tế giúp các bạn rèn luyện y đức, trở thành người cán bộ y tế có y đức vừa hồng, vừa chuyên. Năm đó, để có đủ điều kiện cho đội hoạt động, DHG đã tài trợ 20.000USD mua máy siêu âm, điện tim và các thiết bị tối thiểu cần thiết nhất đảm bảo việc khám, chẩn đoán bệnh. Bây giờ, con số 20.000USD không phải là quá lớn với ngân sách DHG, nhưng vào thời điểm năm 1999-2005, vừa thoát khỏi nguy cơ phá sản, chập chững bước vào thị trường, cố gắng cật lực để vươn lên dẫn đầu. Việc đầu tư mọi hoạt động đều đòi hỏi chúng tôi tính toán cẩn thận, chi tiết. Nhưng điều tâm niệm nhất của những con người DHG là cho đi để nhận lại hạnh phúc - là quy luật của cuộc đời.

Địa chỉ chúng tôi thường đến là vùng nông thôn sâu, vùng kháng chiến, vùng đồng bào dân tộc, không chỉ ở các tỉnh Đồng bằng Sông Cửu long mà cả miền Trung, Tây Nguyên, ở đâu có người nghèo, có thiên tai lũ lụt là đội sắp xếp đến tận nơi. Bác sĩ y tá điều dưỡng thì khám bệnh chỉ định toa thuốc điều trị. DHG phát thuốc, lo hậu cần ăn uống.

Người dân chờ được bác sĩ khám bệnh

Nhớ lại thương vô cùng những lần xe ghé tận cửa bệnh viện đón bác sĩ với đôi mắt thâm quầng, nhưng cho dù có thèm một giấc ngủ ngon như thèm sữa mẹ lúc còn bé thơ, nhưng những người thấy thuốc ấy miệng vẫn luôn tươi cười và huyên thuyên kể biết bao nhiêu chuyện vui về nghề nghiệp, bạn bè. Hầu hết các thành viên đều sử dụng ngày nghỉ thứ bảy, chủ nhật hoặc khi tan ka trực tham gia hoạt động của đội.

Đội bác sĩ tình nguyện khám chữa bệnh cho người dân

Nếu như trong kháng chiến đã từng có những câu chuyện ca ngợi những người chiến sĩ đi dân nhớ, ở dân thương thì đội bác sĩ tình nguyện làm được điều đó như một lẽ thường tình trong hoàn cảnh thời bình! Nhớ có một lần đội về Kênh Năm Đất Sét nơi khởi đầu DHG, bà con kéo đến 5 - 600 người, họ chờ khám bệnh, họ kể về DHG ngày xưa, nhắc những con người Dược 2/9, dân y T3, mỗi người một món mang từ nhà đến góp vào bữa ăn trưa cả đoàn. Tình cờ, trong đội có một người từng ở DHG thời đó, nhìn xuống Kênh nói với bạn: Hồi đó, chúng mình thích ăn rau ngổ lắm, ở thành thị, rau ngổ khó gặp quá! Một tiếng đồng hồ sau, hai xuồng chở đầy rau ngổ về cập bến! Thì ra, bà con chia nhau đi hái về cho chúng tôi ăn trưa và mang về! Nhìn cảnh mọi người vui vẻ khoe mình hái ở bìa rừng, ở rừng tràm, rau thiên nhiên, rau sạch, tôi đang hạnh phúc mà mắt mình lại cay cay. Nhưng cũng có khi cả đội, nhất là quầy thuốc hết sức lúng túng, thậm chí gặp sự cố khi làm nhiệm vụ. Có một lần, đội được Tỉnh gợi ý để khám bệnh 3 tỉnh Campuchia, ngày đầu tiên ở Tà Keo, đội triển khai trong một trường học cấp III thiếu thốn đủ thứ, nên giờ bắt đầu chậm hơn. Bà con kéo đến như đi ngày hội, họ rôm rả với nhau bằng tiếng Campuchia! Ngôn ngữ bất đồng, tạo ra những câu chuyện thật như đùa! Từng phòng khám, ngồi kèm với Bác sĩ là một phiên dịch. Quầy thuốc là đầu ra của 10 phòng khám, người đông nhưng không có phiên dịch, chữ Bác sĩ lại khó đọc có lúc không có ghi tuổi, chúng tôi gọi ông ra bà; gọi cháu hóa ra người >60 tuổi; người bệnh hỏi, người phát thuốc trả lời bằng ngôn ngữ duy nhất “Body”. Sau chương trình kết thúc, mọi người đùa nhau: chưa lần phát thuốc nào mỏi tay như lần này, nhưng bà con dễ thương lắm, người đem nước, trái thốt nốt, có người còn mang cả keo mắm “bò hóc” tặng chúng tôi mang về. thế mới biết, dù ở đâu, dù dân tộc nào hành xử họ đều bằng trái tim.

Khám bệnh phát thuốc cho người dân Campuchia

Tôi viết bài này vào những ngày cả nước rộn ràng chuẩn bị ngày thầy thuốc Việt Nam, DHG đang trong khí thế thi đua cả năm mừng sinh nhật lần thứ 45 với chủ đề “DHG 45 năm vì một cuộc sống khỏe đẹp hơn” bằng tình cảm và lòng chân thành, xin được gởi đến những người đồng đội, đồng nghiệp, đồng chí âu chuyện hôm qua để nhắc nhở hôm nay và mai sau ân tình, trách nhiệm với dân với nước, vì các thế hệ cha anh đã sống, chiến đấu, dấn thân và làm việc bằng nhiệt huyết của tuổi trẻ, trái tim của những người lương y như mẹ hiền. Thế hệ hôm nay thì sao?

Người dân nước bạn Campuchia rất mừng khi được bác sĩ Việt Nam sang khám chữa bệnh